ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG VÀ HANG TÁM CÔ : NƠI BẮT ĐẦU CHO NHỮNG HUYỀN THOẠI…(SỐ 8 BÍ ẨN)
nhắc tới Quảng Bình, không chỉ biết tới những bãi biển với màu nước trong xanh hiền hòa, những bãi cát vàng trong nắng, nơi được mệnh danh là Vương quốc “hang động” của thế giới…nơi mà chúng ta có dịp thăm lại những di tích lịch sử mãi mãi trường tồn cùng năm tháng.
nhắc tới Quảng Bình, không chỉ biết tới những bãi biển với màu nước trong xanh hiền hòa, những bãi cát vàng trong nắng, nơi được mệnh danh là Vương quốc “hang động” của thế giới…nơi mà chúng ta có dịp thăm lại những di tích lịch sử mãi mãi trường tồn cùng năm tháng.
về lại chiến trường xưa: Đường 20 - Quyết thắng và “ Hang tám cô ”-
một địa danh như thế. Đường 20 - Quyết thắng bắt đầu từ vương quốc gia Phong Nha Kẻ Bàng, bên dòng sông Son xanh biếc đến ngã ba Lùm Phùm ( tỉnh Khăm Muộn, Lào) rồi thông với đường 9. Với chiều dài 123 km, đường 20 - Quyết thắng được coi là đầu mối quan trọng trong chiến lược vận tải của đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử. Lãnh đạo Bộ tư lệnh Binh đoàn 559 đặt cho con đường cái tên 20 bởi lẽ bộ đội, TNXP, công nhân và dân công ba sẳn sàng đã tham gia mở, xây dựng và bảo vệ con đường này hầu hết đều ở lứa tuổi 20. Đây là con đường huyết mạch phá thế độc đạo, nối đông Trường Sơn với tây Trường Sơn, giành thế chủ động thắng lợi trên mặt trận giao thông - vận tải nên còn có tên gọi: Đường 20 - Quyết thắng.Vâng - 123km, cứ 1m, 1m thôi là một chiến sĩ của chúng ta đã mãi mãi nằm lại nơi đây... Những khẩu hiệu: “ Sống bám đường, chết kiên cường dũng cảm”, “ Địch phá, ta sửa, ta đi ”, “ Tất cả vì miền Nam ruột thịt, tất cả để chiến thắng ” là nguồn cổ vũ tinh thần, tạo thành sức mạnh vô biên đã làm nên chiến công huyền thoại của một thời : “ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước ”, lập nên những kỳ tích oanh liệt , góp phần tạo nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc ta.
Hang Tám Cô nằm trên cung đường 20 – một phần của đường Trường Sơn huyền thoại, nơi bom đạn Mỹ đánh phá ngày đêm nhằm chặt đứt sự chi viện của miền Bắc cho miền Nam và cũng là nơi lực lượng TNXP đổ máu để giữ cho tuyến đường thông suốt. Ngày 14/11/1972, trước cửa hang Tám Cô, tám anh chị TNXP đang san lấp hố bom để thông đường thì máy bay Mỹ ập đến. Họ vội chạy vào hang để tránh bom.
Lúc đó, bầu trời đường 20 như vỡ vụn bởi tiếng gầm rú của động cơ máy bay và những trận bom. Không chỉ mặt đường 20 bị cày nát mà ngay cả những ngọn đồi núi xung quanh cũng rung chuyển bởi những đợt bom. Khi khói bụi tan đi, những đơn vị khác chiến đấu gần đó bàng hoàng nhận ra cửa hang Tám Cô đã bị một khối đá khổng lồ nặng hàng trăm tấn bịt kín. Chạy đến nơi, họ chỉ nghe văng vẳng tiếng kêu cứu của đồng đội từ sau tảng đá.
Ba chiếc xe tăng được điều đến với hy vọng cứu thoát những người trong hang. Xe tăng đồng loạt rú ga, dây cáp căng lên, bánh xích cày vào đá tóe lửa nhưng tảng đá vẫn trơ trơ. Một phương án khác được đưa ra: nổ mìn phá đá. Sau một hồi cân nhắc, người chỉ huy cao nhất lúc ấy đã không đồng ý vì ức ép của lượng thuốc nổ đủ để phá tảng đá khổng lồ đó gần như chắc chắn sẽ giết chết ngay lập tức những người trong hang. Đó là chưa kể đến lượng đá văng ra mặt đường sẽ làm ách tắc tuyến đường huyết mạch vào miền Nam. Dọn dẹp số đá này trong thời gian ngắn dưới sự oanh tạc điên cuồng của máy bay Mỹ sẽ tổn hao thêm rất nhiều xương máu. Cái giá phải trả cho việc này quá đắt so với hy vọng sống mong manh của tám người trong hang sau khi nổ mìn.
Những ngày tiếp theo, đồng đội của 8 anh chị TNXP vẫn liên tục tìm cách cứu đồng đội ở cửa hang. Họ mò tìm những khe hở, đường nứt của khối đá để luồn ống bơm nước, bơm sữa, đổ cháo nhưng không thành công. Sau 8 ngày đêm, các TNXP trong hang đã hy sinh…
Ba chiếc xe tăng được điều đến với hy vọng cứu thoát những người trong hang. Xe tăng đồng loạt rú ga, dây cáp căng lên, bánh xích cày vào đá tóe lửa nhưng tảng đá vẫn trơ trơ. Một phương án khác được đưa ra: nổ mìn phá đá. Sau một hồi cân nhắc, người chỉ huy cao nhất lúc ấy đã không đồng ý vì ức ép của lượng thuốc nổ đủ để phá tảng đá khổng lồ đó gần như chắc chắn sẽ giết chết ngay lập tức những người trong hang. Đó là chưa kể đến lượng đá văng ra mặt đường sẽ làm ách tắc tuyến đường huyết mạch vào miền Nam. Dọn dẹp số đá này trong thời gian ngắn dưới sự oanh tạc điên cuồng của máy bay Mỹ sẽ tổn hao thêm rất nhiều xương máu. Cái giá phải trả cho việc này quá đắt so với hy vọng sống mong manh của tám người trong hang sau khi nổ mìn.
Những ngày tiếp theo, đồng đội của 8 anh chị TNXP vẫn liên tục tìm cách cứu đồng đội ở cửa hang. Họ mò tìm những khe hở, đường nứt của khối đá để luồn ống bơm nước, bơm sữa, đổ cháo nhưng không thành công. Sau 8 ngày đêm, các TNXP trong hang đã hy sinh…
mãi Đến năm 1996, tỉnh Quảng Bình quyết định phá tảng đá lấp cửa hang để đưa hài cốt 8 liệt sỹ về quê nhà. Giờ đây, du khách có thể vào trong lòng hang, nơi các anh chị đã ngã xuống, để thắp nhang hành lễ. Bên ngoài, tấm bia khắc tên của 8 liệt sỹ thanh niên xung phong cùng 5 liệt sỹ Binh chủng Pháo binh. Tên tuổi của các anh chị là Nguyễn Văn Huệ, Nguyễn Văn Phương, Nguyễn Mậu Kỹ, Nguyễn Văn Vụ, Trần Thị Tơ, Lê Thị Mai, Đỗ Thị Loan và Lê Thị Lương (đều quê Hoằng Hóa, Thanh Hóa). 5 liệt sỹ Binh chủng Pháo binh là Mai Đức Hùng, Đinh Công Đính, Nguyễn Văn Quận, Sầm Văn Mắc và Nguyễn Văn Thủy.
Không như mọi người vẫn lầm tưởng, tên gọi hang Tám Cô đã có từ trước khi xảy ra sự kiện đau lòng trên. Theo người dân địa phương kể lại, hồi ấy trên cung đường này thường xuyên có một tiểu đội nữ TNXP làm nhiệm vụ phá bom thông đường. Mỗi khi có bom, hoặc những lúc nghỉ ngơi, cả tiểu đội thường vào hang đá này. Không hẳn lúc nào cũng có 8 nữ TNXP, nhưng bà con địa phương vẫn quen gọi là hang Tám Cô. Không ngờ con số tám ấy lại gắn liền với hang: tám TNXP hy sinh sau tám ngày bị giam cầm trong hang.
Sự trùng hợp kỳ diệu
Những ngày trước và sau lễ kỷ niệm 50 năm đường Trường Sơn, rất nhiều đoàn khách đến dâng hương tại đền tưởng niệm. Một đoàn khách đến từ Hà Nội đang kính cẩn dâng hương tại hang 8 TNXP, thì một chị trong đoàn bỗng òa khóc và nói đầy hờn trách: “Ở Hà Nội vào mà sao không mua cho chúng em mấy cái gương?”. Mọi người nghĩ lại, ngày xưa, các cô gái ở miền Bắc đi vào chiến trường thường mang theo gương lược để sử dụng. Sau đó, đoàn cử người ra chợ xã Sơn Trạch mua gương lược vào dâng lên bàn thờ trong hang, lúc sau chị đi cùng đoàn mới hồi tỉnh lại bình thường.
Một chuyện khác, có lần, đoàn cán bộ phụ nữ quê ở Thanh Hóa vào thắp hương ở hang. Lúc đó, bỗng nhiên một phụ nữ ngồi bệt xuống dưới gốc cây “mối tình Trường Sơn”. Thấy thế, mọi người gọi, gọi mãi chị vẫn không ngồi dậy. Khi trưởng đoàn đến xem sao thì chị ôm mặt khóc nức nở và nói: “Ngoài quê vào mà không có nổi một vòng hoa à?”. Nghe thế, vị trưởng đoàn ngớ người hỏi vòng hoa gì?, chị này tiếp tục khóc: “Chúng em không cần anh chị mang lễ lạc gì, chỉ mong một vòng hoa thôi” và nhất quyết không chịu lên xe. Mọi người trong đoàn hiểu sự tình liền cho xe đi mua vòng hoa mang về dâng cúng. Khoảng 2 tiếng đồng hồ sau, chị kia mới đồng ý lên xe.
Còn có nhiều câu chuyện linh thiêng khác, như cách đây hơn 10 năm, một đoàn cán bộ vào lấy tảng đá ở cửa hang về đặt tại một khu tưởng niệm. Đá được cẩu lên, xe chạy được chừng 100m thì dừng lại, mặc cho tài xế thử hết cách nhưng chiếc xe cứ trơ ra. Đoàn vội mua 8 quả trứng luộc mang đến thắp hương tại cửa hang, xin giúp đỡ... Sáng hôm sau, dù không làm gì cả nhưng chiếc xe vẫn nổ và chạy một cách bình thường. Sau này, chuyện những xe đề không nổ vì chủ xe không chấp hành nội quy đền tưởng niệm thì xảy ra như cơm bữa.
Thêm một kỳ lạ là mùa hè năm 2008, người ta thi công sân khấu để làm lễ kỷ niệm 5 năm ngày đón chứng nhận Di sản thế giới cho Phong Nha-Kẻ Bàng. Sân khấu làm xong, chuẩn bị chờ khai diễn thì trời bỗng nổi mưa gió ầm ầm giữa trưa hè. Mọi chuyện coi như tàn tành. Lúc đó, những người tổ chức mới vào đền tưởng niệm khấn vái các anh các chị. “Thế mà linh, chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi lễ diễn ra, trời bỗng dừng mưa gió. Công nhân lao vào sửa chữa lại sân khấu và mọi thứ. Và buổi lễ thành công như mong đợi”, một cán bộ ở Phong Nha-Kẻ Bàng nhớ lại.
Về với Hang Tám cô,chúng ta kính cẩn nghiêng mình và mãi mãi nhớ ơn các anh, các chị… những người đã ngã xuống để cho thế hệ trẻ chúng ta có được ngày hôm nay.
- Admin -



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét