Lá thư cuối cùng.
“Quỳnh ơi, ba không ngờ rằng lá thư này lại là lá thư cuối cùng con gửi về. Ở dưới suối vàng con có rõ. Đau lòng ba lắm hỡi Quỳnh ơi!” - Đó là những dòng tâm sự mà người cha của liệt sĩ Nguyễn Ngọc Quỳnh viết trên lá thư anh gửi về nhà năm 1971. Hơn 40 năm trôi qua, nhưng những con chữ như còn nguyên dấu nước mắt của người cha “tóc bạc khóc đầu xanh”...
Lần theo thông tin trên những lá thư, chúng tôi liên hệ được với người thân của liệt sĩ Nguyễn Ngọc Quỳnh-chủ nhân của hơn mười lá thư được viết từ năm 1968. Hiện nay cha của liệt sĩ đã mất, nhưng qua câu chuyện với em gái liệt sĩ là chị Nguyễn Thị Nga trong ngày chị mang những lá thư của anh trai đến trao tặng Bảo tàng Lịch sử Quân sự, chúng tôi hiểu vì sao trong bao nhiêu lá thư gửi về chỉ duy nhất một lần người cha đặt bút viết lên thư con. Đó là bởi ông mong còn tiếp tục nhận được những lá thư. Thư còn về nghĩa là Quỳnh còn sống.
Theo như lời kể của chị Nguyễn Thị Nga, năm 1968 khi đang học năm thứ hai tại Trường Đại học Thể dục thể thao, Nguyễn Ngọc Quỳnh làm đơn tình nguyện vào bộ đội. Sau 3 tháng huấn luyện tại vùng núi Yên Tử, Quảng Ninh “bắt đầu những ngày dầm mưa dãi nắng để đời bộ đội quen với gian lao, chuẩn bị cho bản thân sức chịu đựng dẻo dai, một nghị lực quyết thắng” (Thư viết ngày 1-11-1968), Nguyễn Ngọc Quỳnh lên đường vào Nam chiến đấu. Suốt chặng đường hành quân và chiến đấu trên chiến trường, chàng sinh viên Nguyễn Ngọc Quỳnh luôn dành khoảng thời gian ít ỏi của mình viết thư về quê nhà. Nơi ấy có ba mẹ và 7 người em nhỏ đang hằng ngày, hằng giờ mong tin anh. “Con vẫn rất khỏe, đang công tác và chiến đấu. Điều kiện sinh hoạt ở đây khá đầy đủ, không còn cảnh thèm từng cọng rau muống như hồi hành quân nữa. Người con vẫn như xưa nhưng rắn chắc hơn. Về cuộc sống, con cũng đã lớn lên rất nhiều. Thỉnh thoảng con mơ được về thăm nhà. Nhất là khi xem phim nói về miền Bắc, về Hà Nội. Nhớ lắm song chúng con vẫn vui vẻ vì ai cũng có chung tâm trạng, lại cùng vui đùa để xua đi nỗi nhớ” (thư ngày 19-5-1969).
Những lá thư anh gửi về như tiếp thêm sức mạnh cho người thân ở hậu phương. Chị Nga tâm sự: “Tất cả thư anh gửi về, bố tôi đều đem ra đọc cho cả nhà nghe, sau đó từng người cầm đọc, cuối cùng đem lại cho bố tôi, để rồi tự tay ông để vào chiếc hòm sắt cất giữ cẩn thận”.
Đọc những lá thư của Nguyễn Ngọc Quỳnh, thấy trong đó sự vững dạ của một người lính chiến nơi tiền tuyến, có tấm lòng của một người con luôn hướng về những người thân yêu.“Sau hơn bốn tháng hành quân, con đã vào tới địa bàn hoạt động của đơn vị. Suốt đường hành quân con khỏe, đi tốt, không có bữa nào chán ăn cả mặc dù suốt dọc đường bệnh sốt rét và điều kiện đường đi luôn đe dọa chúng con. Hiện nay con đang ở cứ học tập, chuẩn bị nhận nhiệm vụ mới. Con đang ra sức phấn đấu học tập đồng đội để tiến bộ. Chúng con đi rèn sức để đánh Mỹ, tên đế quốc đầu sỏ. Con mong mọi người trong gia đình luôn khỏe để sản xuất và công tác tốt… Ở nhà từ ngày con đi các em con vẫn ngoan, học giỏi chứ? Thục thi cử ra sao? Nga có còn công tác ở trường cũ nữa không? Vườn ruộng thu hoạch khá chứ? Ông bà con khỏe không? Con nhớ ông bà quá!” (Thư ngày 19-5-1969).
Trong lá thư cuối cùng mà gia đình nhận được, Quỳnh viết:
“Ngày 12-1-1971
Ba kính mến! Vừa qua (14-12-1970) con nhận được hai lá thư của ba gửi hồi tháng 9-1969, tuy thư có lâu song con rất vui khi biết ba và toàn gia đình vẫn khỏe, công tác sản xuất tốt, các em con học tập tiến bộ. Tuy xa miền Bắc XHCN hàng nghìn cây số song tình cảm quê hương của chúng con vẫn rất gần gũi. Không một sự việc, một thành tích nào của miền Bắc, hay tội ác nào của giặc Mỹ mà chúng con không được biết qua Đài phát thanh. Con rất nhớ và luôn theo dõi từng ngày, từng giờ về sinh hoạt của miền Bắc.
Con lâu nay vẫn khỏe, công tác chiến đấu tốt, được thủ trưởng, cán bộ và anh em trong đơn vị thương yêu. Nhờ sự giúp đỡ yêu thương của đồng đội cùng sự cố gắng của con nên sẽ không có khó khăn nào làm con chùn bước. Ba ạ! Con cố gắng nén nhớ thương để công tác, chiến đấu cùng đồng đội, chờ ngày sum họp gia đình. Ngày ấy chắc không còn xa lắm…”.
Mong ngày hoàn thành nhiệm vụ để được đoàn tụ bên gia đình, chàng lính trẻ Nguyễn Ngọc Quỳnh luôn xông xáo trên chiến trường. Công tác và chiến đấu liên miên, thời gian nghỉ ngơi để biên thư về không nhiều nên trong hầu hết những lá thư gửi về anh đều tranh thủ động viên cha mẹ và các em. “Các em thương nhớ! Thông cảm cho anh nhé, lần sau anh sẽ viết cho ba mẹ và các em nhiều hơn. Cố gắng học tập, ngoan ngoãn, thương yêu nhau nhé. Thương các em nhiều”.
Chị Nga kể: “Những lá thư anh Quỳnh gửi về ba tôi đều đánh dấu ngày, tháng cẩn thận vào một cuốn sổ. Có thư anh viết phải mất nửa năm mới về được đến nhà. Tuy chậm nhưng mỗi khi nhận thư là gia đình rất vui vì biết anh còn sống”. Ngày 8-3-1971, trong một trận cùng đơn vị tiến công ở phía tây Sài Gòn, Nguyễn Ngọc Quỳnh đã anh dũng hy sinh. Mãi đến ngày 8-6-1972 khi đơn vị báo tử về gia đình, cũng là lúc lá thư anh viết từ đầu năm 1971 về đến nhà.
Đến nay, hài cốt liệt sĩ Nguyễn Ngọc Quỳnh vẫn chưa được tìm thấy, bởi vậy mà cho tới lúc lâm chung, cha anh vẫn không nguôi mong ngóng tin con…
- Admin ST -


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét